
Bạn hãy thử quan sát một sạp chả cá ngoài chợ giữa trưa hè oi ả: mồ hôi người bán nhễ nhại, bụi bẩn bay mịt mù, nhưng tuyệt nhiên không một bóng dáng con ruồi hay con kiến nào dám bén mảng tới những miếng chả cá thơm nức. Đây không phải là sự sạch sẽ thần kỳ, mà là một nghịch lý sinh học đáng sợ. Trong khi tự nhiên luôn tìm đến nguồn đạm, thì lũ côn trùng lại “chê” chả cá bán sẵn; đơn giản vì bản năng sinh tồn mách bảo chúng rằng đó là một khối chất độc hơn là thực phẩm. Việc ruồi kiến không bu vào chả cá là dấu hiệu rõ rệt của sự hiện diện Formol, hàn the hoặc các loại thuốc diệt nấm, thuốc kháng sinh liều cao được trộn vào để ngăn chặn quá trình phân hủy tự nhiên. Chúng ta đang ăn một thứ mà ngay cả sinh vật hạ đẳng cũng phải kinh sợ tránh xa. Sự tranh cãi nổ ra khi nhiều người coi đây là “sự tiện lợi” giúp thực phẩm trông sạch sẽ, nhưng thực chất đó là một “vùng đất chết” đối với mọi sự sống hữu cơ.
Formol và Hàn the: Cặp bài trùng “ướp xác” thực phẩm
Lý do đầu tiên và kinh hãi nhất khiến côn trùng khiếp sợ chính là Formol (Formaldehyde). Đây là chất dùng để ướp xác, tẩy uế, có khả năng làm đông tụ protein và tiêu diệt mọi vi sinh vật. Khi chả cá được tẩm Formol, nó tạo ra một lớp màng bảo vệ vô hình nhưng cực độc, khiến vi khuẩn không thể xâm nhập và ruồi nhặng không dám đẻ trứng. Bên cạnh đó, Borax (hàn the) được thêm vào để tạo độ dai “bất tử” và vị ngọt giả tạo. Khi kiến hay ruồi tiếp xúc với nồng độ hóa chất này, hệ thần kinh và tiêu hóa của chúng sẽ bị tê liệt ngay lập tức. Một miếng chả cá bình thường chỉ cần để ngoài trời 2 tiếng là đã có mùi và thu hút côn trùng, nhưng chả cá “ướp xác” có thể phơi mình dưới nắng 10 tiếng đồng hồ mà vẫn tươi rói, không biến mùi, không đổi màu. Đây chính là bằng chứng đanh thép nhất cho việc lạm dụng hóa chất cấm vượt ngưỡng hàng trăm lần cho phép.
Ma trận kháng sinh và thuốc chống nấm mốc giấu mặt

Ít ai biết rằng, để chả cá không bị thiu suốt cả tuần, một số cơ sở sản xuất còn lén lút trộn các loại thuốc kháng sinh mạnh (như Chloramphenicol – một loại kháng sinh bị cấm trong thực phẩm) hoặc các chất chống nấm mốc dùng trong công nghiệp xây dựng. Những chất này có tác dụng ức chế hoàn toàn sự phát triển của nấm mốc và vi khuẩn gây thối. Đối với ruồi và kiến, mùi của những loại dược phẩm này là một tín hiệu cảnh báo nguy hiểm cực độ. Khi con người ăn phải, những chất này không bị mất đi qua quá trình chiên nấu mà tích tụ trực tiếp vào gan, thận, phá hủy hệ miễn dịch và gây ra tình trạng kháng kháng sinh cực kỳ nguy hiểm. Sự thật cay đắng là chúng ta đang chi tiền để mua lấy sự “vô trùng” giả tạo, trong khi cái giá phải trả là sự suy kiệt của chính cơ thể mình.Chả cá công nghiệp không có ruồi bu không phải vì nó sạch, mà vì nó quá độc đến mức không một sinh vật sống nào có thể tiêu hóa được trừ con người – những người đang bị đánh lừa bởi cảm quan và sự thiếu hiểu biết.
Trở thành người tiêu dùng thông thái giữa vòng vây hóa chất
Đã đến lúc chúng ta phải thay đổi định nghĩa về thực phẩm “sạch”. Một miếng chả cá sạch là một miếng chả cá có thể bị hỏng, có thể bị ruồi kiến tấn công nếu không được bảo quản đúng cách, bởi đó mới là thực phẩm tự nhiên thực thụ. Đừng bao giờ mua loại chả cá được bày bán lộ thiên mà không có biện pháp che đậy nhưng lại “vắng bóng quân thù” là ruồi nhặng. Hãy ưu tiên những sản phẩm được bảo quản trong tủ mát, có nguồn gốc rõ ràng và có hạn sử dụng ngắn ngày. Nếu bạn thấy một miếng chả cá có mùi thơm nồng nặc một cách bất thường, dai đến mức không thể nhai đứt bằng răng cửa, và tuyệt đối không có kiến bu dù để rơi vãi trên sàn, hãy vứt bỏ nó ngay lập tức. Đừng để sự tiện lợi nhất thời biến bữa cơm gia đình thành một bàn tiệc đầy rẫy hóa chất ướp xác. Sức khỏe là vốn quý nhất, và nó bắt đầu từ việc hoài nghi những thứ “quá hoàn hảo” giữa đời thường.

